Bộ Lao động Đài Loan đã công bố báo cáo đầu tiên về tình trạng thiếu lao động trong ngành công nghiệp, cho biết đến cuối tháng 7 năm nay, toàn Đài Loan có khoảng 66.000 vị trí tuyển dụng trong hơn sáu tháng vẫn chưa tìm được người. Trong đó, ngành sản xuất thiếu lao động nhiều nhất với 21.000 vị trí, chiếm tỷ lệ 31,9%. Sách trắng của Liên đoàn Công nghiệp Toàn quốc năm 2024 cũng nêu rõ, tình trạng thiếu lao động và thiếu nhân tài là thách thức lớn nhất trong “năm thiếu hụt” của ngành công nghiệp, còn nghiêm trọng hơn cả tình trạng thiếu nước và thiếu điện. Thực tế, do thiếu lao động, nhiều khu công nghiệp đã xuất hiện xu hướng “lao động nhập cư thay thế lao động địa phương.”
Là một phóng viên địa phương tại Việt Nam, tôi sẽ viết lại bản tin như sau:
Khu công nghiệp máy móc chính xác Đại Phúc Mỹ ở huyện Gia Nghĩa, được phát triển tự lực, đã từng được chính quyền huyện tuyên bố có thể tạo ra hơn 20.000 cơ hội việc làm. Tuy nhiên, nhiều nhà máy sản xuất thực tế tại đây lại dựa vào công nhân di cư để duy trì dây chuyền sản xuất. Điều này cũng đã thúc đẩy sự hình thành của các cửa hàng nhỏ từ Indonesia và Việt Nam xung quanh khu công nghiệp.
Theo thống kê chính thức, dân số có việc làm ở Trung Mỹ khoảng hơn 6.800 người, trong đó số lượng lao động nhập cư trong ngành công nghiệp là hơn 900 người, chiếm tỷ lệ chỉ khoảng 1/7. Thực tế, do xem xét đến chi phí lao động và quản lý, không ít nhà máy có xu hướng ưa chuộng thuê lao động nhập cư. Thậm chí có thông tin cho rằng đã từng có doanh nghiệp mở vị trí tuyển dụng người Đài Loan, nhưng lại bí mật xin phép cơ quan quản lý để nhập khẩu lao động nước ngoài, khiến cho việc mở rộng tuyển dụng trở thành hình thức.
Phòng phát triển kinh tế của chính quyền huyện Gia cho biết, mặc dù giai đoạn đầu phát triển khu vực Đại Bộ Mĩ chủ yếu tập trung thu hút các ngành cơ khí chính xác, nhưng bất kỳ doanh nghiệp nào đáp ứng được các điều kiện đều có thể vào hoạt động. Thêm vào đó, trong những năm gần đây, do sự chuyển đổi ngành nghề và ứng dụng tự động hóa, nhu cầu về lao động của nhiều ngành đã giảm. Do giao thông thuận tiện, nhân lực giữa các nhà máy có thể hỗ trợ lẫn nhau, dẫn đến việc số lượng việc làm thực tế khác xa so với dự kiến ban đầu.
Số lượng lao động di cư ở thành phố Đào Viên là nhiều nhất trên toàn Đài Loan, tính đến cuối tháng 10 năm nay có tổng cộng 139.314 người, trong đó lao động di cư ngành công nghiệp chiếm 117.660 người, đạt tỷ lệ cao tới 84,46%. Khu công nghiệp Trung Lịch hiện có 689 doanh nghiệp, chủ yếu là ngành điện tử và chế tạo, số lượng lao động di cư cư trú ở đây cũng nhiều hơn các khu công nghiệp khác trong khu vực. Khu vực xung quanh nhà ga Trung Lịch đã phát triển một nền văn hóa đặc trưng của khu phố Đông Nam Á do ảnh hưởng của lao động di cư.
Trưởng phòng Công tác Lao động Quốc tế của Sở Lao động thành phố Đào Viên, ông Quách Gia Hiến, cho biết các nhà tuyển dụng vì lý do chi phí lương bổng và việc người dân địa phương không mấy ưa thích các công việc có tính chất lao động cao, cộng thêm việc Khu công nghiệp Trung Lịch có nhiều công ty lớn, nên nhu cầu lao động di cư tại đây tự nhiên cao hơn những nơi khác.
Một số doanh nghiệp trong khu công nghiệp thừa nhận rằng các ngành công nghiệp truyền thống như điện tử và sản xuất đang đối mặt với làn sóng nghỉ hưu của nhân viên mà không tìm được nhân lực mới để thay thế. Nhiều công ty đang phải đối mặt với khoảng trống tuổi tác trong lực lượng lao động. Ngoài ra, so với các ngành truyền thống hoặc gia công điện tử, giới trẻ hiện nay có xu hướng chọn làm công việc giao hàng hoặc làm việc tại các nhà máy sản xuất chip. Điều này dẫn đến việc các công ty phải phụ thuộc vào lao động nhập cư để đáp ứng nhu cầu nhân lực của ngành.



