Chúng tôi xin giới thiệu một câu chuyện tươi đẹp về cô bé Trang Huệ Kiều, một cô gái trẻ thời hiện đại, yêu thích theo dõi các bộ phim giống như nhiều bạn trẻ khác. Mẹ của Huệ Kiều là một người dân gốc Việt định cư tại nước ngoài. Huệ Kiều chưa bao giờ cảm thấy sự khác biệt về thân phận của mình so với bạn bè, thậm chí có lúc cô còn rất vui vì mẹ là người Việt Nam.
Điều đó đồng nghĩa với việc cô có thể thường xuyên về Việt Nam cùng mẹ, được liên tục đi máy bay, khám phá nhiều nơi và thưởng thức các món ăn khác nhau. Trong số đó, món ăn mà cô yêu thích nhất là phở bò. Những ký ức tươi đẹp này đã làm phong phú thêm cuộc sống tuổi thơ của Huệ Kiều, tạo nên những kỷ niệm khó quên về quê hương của mẹ.
Chúng tôi tự hào kể lại câu chuyện của Huệ Kiều như một minh chứng cho sự hòa nhập và gắn kết văn hóa, tạo nên những giá trị đẹp đẽ và bền vững.
Chị Huệ Tiệp, khi tham gia chương trình Podcast “Đa dạng thế giới mới” của USR tại Đại học Khoa học Công nghệ Trường Canh, cho biết rằng vào mỗi dịp hè, chị thường cùng mẹ về thăm Việt Nam. Chị nhớ lại rằng Việt Nam trước đây là một đất nước chưa phát triển, giao thông cũng không thuận tiện. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, chị nhận thấy Việt Nam đã tiến bộ rất nhiều. Chẳng hạn như nhà của cậu chị nằm ngay trung tâm Sài Gòn, hầu như muốn gì có nấy, và điều làm chị ấn tượng nhất là xung quanh có tới năm tiệm trà sữa. Lúc đầu nhìn thấy, chị cảm thấy rất thú vị.
Nhà bà ngoại của chị cũng nằm gần trung tâm, nhưng so với nhà cậu, khu vực này giống như một thị trấn nhỏ hơn. Nhà bà ngoại nằm gần mộ địa, lúc nhỏ chị cảm thấy rất yên tĩnh và hơi sợ, nhưng giờ đây chị lại cảm thấy rất thanh bình, không có tiếng còi xe. Điều làm chị phiền nhất có lẽ là muỗi, mỗi lần về Việt Nam chị đều phải mang theo thuốc bôi chống muỗi đốt.
Bố mẹ của Huệ Tiệp đều làm việc trong nhà máy, cả hai đều ra khỏi nhà từ 7 giờ 30 sáng. Bố của Huệ Tiệp tan ca lúc 4 giờ chiều, trong khi mẹ cô làm việc thêm giờ mỗi ngày đến 9 giờ tối mới về nhà. Huệ Tiệp đều nhìn thấy sự vất vả của cha mẹ mình, vì vậy cô càng tự nhủ phải học hành chăm chỉ hơn.
—
Bố mẹ của Huệ Tiệp đều làm việc trong nhà máy, cả hai đều ra khỏi nhà từ 7 giờ 30 sáng. Bố của Huệ Tiệp tan ca lúc 4 giờ chiều, trong khi mẹ cô làm việc thêm giờ mỗi ngày đến 9 giờ tối mới về nhà. Huệ Tiệp đều nhìn thấy sự vất vả của cha mẹ mình, vì vậy cô càng tự nhủ phải học hành chăm chỉ hơn.
Khi còn học trung học, tôi thường tham gia các câu lạc bộ đến thăm các viện dưỡng lão hoặc các cơ sở khác để quan tâm và giúp đỡ người khác. Lúc đó, tôi nhận ra rằng mình thực sự thích giúp đỡ người khác và cũng rất tận hưởng quá trình đó. Vì vậy, tôi đã đặt mục tiêu chọn ngành Dược hoặc Điều dưỡng. Sau khi công bố kết quả, tôi đã trúng tuyển vào ngành Điều dưỡng của Đại học Khoa học Kỹ thuật Trường Canh.
Dưới đây là bản tin đã được chuyển ngữ sang tiếng Việt:
—
Khi còn ở trường trung học, tôi thường tham gia các câu lạc bộ đến thăm các viện dưỡng lão hoặc một số cơ sở khác để quan tâm và giúp đỡ người khác. Thời điểm đó, tôi nhận ra rằng mình thực sự yêu thích việc giúp đỡ người khác và tận hưởng quá trình hỗ trợ ấy. Không lâu sau, tôi đặt ra mục tiêu theo đuổi ngành Dược hoặc Điều dưỡng. Sau khi có kết quả thi, tôi đã may mắn trúng tuyển vào ngành Điều dưỡng của Đại học Khoa học Kỹ thuật Trường Canh.
Trường Đại học Khoa học Kỹ thuật Trường Canh có chương trình học danh dự, cung cấp “Học bổng Ngọc Sơn” và “Học bổng Bạch Xuyên” cho sinh viên. Số tiền của học bổng Ngọc Sơn là 1 triệu Đài tệ, còn học bổng Bạch Xuyên là 500 nghìn Đài tệ. Ban đầu, Trang Huệ Kiệt không biết về thông tin này, cho tới khi nhận được điện thoại từ giáo viên của trường báo tin rằng em đủ điều kiện để đăng ký. Sau khi tra cứu, em mới biết rằng điểm thi tuyển sinh của mình đã đủ điều kiện để xin học bổng Bạch Xuyên của chương trình học danh dự. Thêm vào đó, sau khi nhập học, em tiếp tục giữ vững thành tích xuất sắc trong học tập, từ năm nhất đến hết năm ba, mỗi học kỳ đều đạt đủ điều kiện để nhận học bổng.
Cô ấy vừa hoàn thành kỳ thực tập hè vào năm thứ hai. Tháng 7, cô thực tập tại Bệnh viện Chi Mei Liouying, và tháng 8 cô đến Bệnh viện Chang Gung Chia Yi thực tập. Sau kỳ thực tập, cô nhận thấy công việc thực sự rất vất vả nhưng thực tế lại khá thú vị, không hề giống như những gì đã học trong trường. Cô cũng học được nhiều phương pháp giúp công việc hiệu quả hơn. Hơn nữa, điều cô yêu thích nhất là gặp gỡ những bệnh nhân lịch sự, sau mỗi lần phát thuốc hay thay băng, họ đều mỉm cười và nói cảm ơn. Đây chính là lý do vì sao cô thích giúp đỡ người khác, nhìn thấy niềm vui của họ cũng chính là niềm vui của cô.
Translate the passage into Vietnamese:
Chị Huệ Diệp đã có một số lời khuyên cho các bạn học sinh tương lai muốn theo học ngành điều dưỡng. Chị chia sẻ rằng, đây là một công việc ổn định, vì vậy không cần quá lo lắng về việc không tìm được việc làm. Dù quá trình học tập có thể rất mệt mỏi và thực tập cũng rất khổ cực, nhưng nếu kiên trì vượt qua thì sẽ là thành quả của mình. Bởi lẽ không có gì là dễ dàng cả. Hơn nữa, chị cũng cho rằng học điều dưỡng có tỷ lệ lợi nhuận đầu tư khá cao, học càng nhiều, thuộc lòng càng nhiều thì khi làm việc lâm sàng sẽ càng suôn sẻ.
Khi đề cập đến ước mơ tương lai, đôi mắt của Huệ Diễm ánh lên sự hy vọng, cô mong muốn kiếm được nhiều tiền để gia đình có thể sống một cuộc sống không lo âu, đầy đủ ăn mặc. Thậm chí, cô còn mong muốn gia đình có thể thường xuyên đi du lịch nước ngoài. Bố mẹ cô ngày nào cũng vất vả với công việc mà không có thời gian đi chơi. Khi có khả năng, Huệ Diễm muốn bù đắp lại sự hi sinh của bố mẹ.



