Hồi tưởng lại vụ án, Lâm Nghĩa Kiệt bị cáo buộc đã tìm đến luật sư, cựu cảnh sát và những người khác để cùng nhau mưu đồ lừa đảo. Ban đầu, ông ta sử dụng công ty “Chân Tướng Trí Tài” của mình để nhận ủy quyền chuyên dụng từ hai công ty điện ảnh. Sau đó, ông bị nghi ngờ đã đăng các đường dẫn tới các trang web ở Trung Quốc để “câu cá”, chờ người dân tải về phim lậu rồi thu thập bằng chứng xâm phạm bản quyền và khởi kiện, từ đó thu tiền hòa giải và chia sẻ với công ty điện ảnh. Trong vòng một năm, ông ta đã khởi kiện 937 người dùng mạng, thu lợi bất chính 80 triệu đồng Đài Loan.
—
Nhìn lại vụ án, Lâm Nghĩa Kiệt bị cáo buộc đã cùng với luật sư, cựu cảnh sát và những người khác lập kế hoạch lừa đảo để kiếm tiền. Đầu tiên, ông ta đã sử dụng công ty “Chân Tướng Trí Tài” dưới quyền quản lý của mình để nhận sự ủy quyền độc quyền từ hai công ty điện ảnh. Sau đó, ông ta bị nghi ngờ đã đặt các đường dẫn tải phim lên các trang web ở Trung Quốc để “câu khách,” chờ khi người dân tải phim lậu xuống thì gom bằng chứng vi phạm và kiện họ, từ đó thu tiền hòa giải và chia sẻ lợi nhuận với các công ty điện ảnh. Trong thời gian ngắn ngủi 1 năm, ông ta đã kiện tới 937 người dùng mạng và thu được lợi nhuận bất chính lên tới 80 triệu đồng Đài Loan.
Trước diễn biến này, Lâm Nghĩa Kiệt đã phủ nhận cáo buộc liên quan đến “công ty quyền tác giả gián điệp,” nhấn mạnh rằng anh đã hợp tác với công ty sản xuất phim liên quan hơn 14 năm và không phải chỉ để “bắt bản quyền lậu mà kiếm lợi” mới bắt đầu hợp tác. Anh cũng cho biết đã có trường hợp tương tự được xác định vô tội trước đó và hy vọng tòa án sẽ trả lại sự trong sạch cho mình. Đồng thời, anh phản tố công tố viên xử lý vụ việc đã khởi tố một cách vội vàng, khiến anh cảm thấy rất bất công.
Tòa án địa phương Đài Bắc đã xét xử và tuyên phạt Lâm Nghĩa Kiệt 2 tội danh với mức án lần lượt là 5 tháng và 6 tháng tù giam, tổng cộng là 10 tháng tù. Bản án này có thể được thay thế bằng khoản tiền phạt 300.000 Đài tệ. Vụ việc vẫn có thể được kháng cáo.
Chắc chắn rồi, tôi sẽ viết lại các bài báo như một phóng viên địa phương ở Việt Nam:
1. “Khách sạn ở Hoa Liên sử dụng trợ cấp chỉ với 18 Đài tệ cho phòng đôi 2 đêm, nhiều người cảm thấy xót xa cho chủ khách sạn.”
Bài báo này có thể được viết lại như sau:
***”Khách sạn ở Hoa Liên nhận trợ cấp, chỉ với 18 tệ Đài Loan cho hai đêm phòng đôi khiến nhiều người thương xót cho chủ khách sạn”***
Trong một động thái đầy bất ngờ, một khách sạn ở Hoa Liên đã đưa ra giá cực kỳ ưu đãi cho phòng đôi với chỉ 18 Đài tệ cho hai đêm nghỉ, nhờ sự trợ cấp. Điều này đã gây ra nhiều cảm xúc lẫn lộn trong công chúng, khi một số người bày tỏ sự ngỡ ngàng và xót xa cho chủ khách sạn trước tình cảnh khó khăn hiện tại.
2. “Một Trưởng khoa giao nhiệm vụ đặt cơm hộp… yêu cầu chọn chỗ không ngon thì trách nhiệm là của bạn, khiến viên chức dự định buông xuôi.”
Bài báo này có thể được viết lại như sau:
***”Trưởng khoa giao phó đặt cơm hộp, yêu cầu chọn chỗ ‘không dở’, còn đe: trách nhiệm là của bạn, khiến viên chức bị căng thẳng”***
Trong một tình huống gây áp lực tại nơi công sở, một Trưởng khoa đã giao nhiệm vụ cho viên chức của mình đặt cơm hộp nhưng yêu cầu phải chọn những nơi không có món ăn dở. Không những vậy, Trưởng khoa còn đe nạt rằng trách nhiệm sẽ nằm hoàn toàn ở người đặt nếu có sự cố xảy ra, khiến viên chức rơi vào tình trạng căng thẳng.
3. “Cho sinh viên xuất sắc từ Đại học Đài Loan thuê phòng với giá rẻ, nhưng lại bị yêu cầu sửa chữa và đe dọa kiện nếu không làm, khiến chủ nhà không khỏi bàng hoàng.”
Bài báo này có thể được viết lại như sau:
***”Cho một sinh viên giỏi từ Đại học Đài Loan thuê phòng với giá rẻ rồi nhận lại yêu cầu sửa chữa và đe dọa kiện nếu không làm, chủ nhà không khỏi ngỡ ngàng”***
Một tình huống bất ngờ xảy ra khi một chủ nhà cho sinh viên xuất sắc từ Đại học Đài Loan thuê phòng với giá rẻ. Sau đó, chủ nhà liên tục nhận được yêu cầu sửa chữa từ người thuê và thậm chí bị đe dọa kiện nếu không đáp ứng yêu cầu. Điều này khiến chủ nhà cảm thấy vô cùng bất ngờ và bối rối trước hành vi của người thuê.



